Bánh gối Hà Nội- một thời để nhớ

Giữa những ngày giao thoa giữa thu và đông, tôi chợt thấy mình mơn man một nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy chẳng đặt vào một anh chàng đẹp trai, không đặt vào gia đình, người thân, cũng không có nỗi nhớ dành cho bạn bè vào khoảng thời gian đó… bởi mọi người vẫn bên tôi, quanh tôi. Nỗi nhớ da diết, thèm thuồng của tôi dành cho Hà Nội và cho một tiếng rao, một thứ bánh.

Bánh gối Hà Nội- một thời để nhớ

Với những ai đã xem Hà Nội là một phần trong tim mình, một phần trong cuộc sống của mình thì hẳn sẽ biết được tiếng rao đêm và những thức quà của Hà Nội có giá trị như thế nào trong một đời người. Giữa bộn bề cuộc sống, có những thứ ta phủi đi, rũ bỏ và quên đi một cách dễ dàng, nhưng lại có những thứ bình dị ăn cả vào tiềm thức. Với tôi đó là những kí ức đẹp đẽ cùng món bánh gối.

Bánh gối của Hà Nội là thứ bánh rẻ tiền nhưng lại thơm ngon đến bất ngờ. Dù bạn có là một đứa trẻ hay đã là một người trưởng thành thì món bánh này vẫn sẽ níu chân bạn. Bằng hình dáng bán nguyệt đẹp, đường viền bánh được xoắn lọn cầu kì… chiếc bánh này đôi khi còn khiến tôi say và mê đắm.

Đêm về, thành phố lên đèn, những chiếc bánh gối nóng hôi hổi, thơm lừng và đẹp đẽ được bán đầy các con hẻm của phố cổ. Rồi thì tiếng rao bánh trầm ấm của cô hàng rong cất lên, nghe sao mượt mà, thắm đượm đến thế. Tiếp đó là những đứa trẻ như chúng tôi ùa ra, xếp hàng ngay ngắn ở vìa hè rồi hít hà cái hơi bánh vừa mới chiên xong. Đôi tay nhỏ nhắn lướt qua chiếc bánh, gói một nửa trong tấm giấy báo và cắn những miếng đầu tiên. Hơi nóng của bánh dường như khiến cái lạnh tan dần, sừng sựt trong miệng một thứ bột giòn tan cùng với vị bùi béo của nhân thịt, cà rốt, mộc nhĩ… đó là một cảm giác hạnh phúc của trẻ con mà rất khó tả bằng lời.

Chiếc bánh gối cứ theo tôi cho đến cả những ngày vào cấp ba. Tiếng rao của cô gánh hàng, mùi thơm của bánh vẫn cứ ám ảnh tôi cho đến cả khi đi xa. Xa Hà Nội, xa một thời tuổi thơ, xa một thời mộng đẹp không có buồn phiền, lạc lối… tôi lại chợt muốn mình bé lại để lon ton đón những chiếc bánh gối từ đôi bàn tay chai sần của cô hàng rong. Thế mà có được đâu!!!